Thơ Tự Do BUỒN CỦA ANH

Bạch Tiểu Phụng

Vọng Nguyệt Lâu
19/10/16
116
Ratings
47
28
100
#1
111.jpg


BUỒN CỦA ANH

Anh chẳng ước điều gì to lớn cả
Nỗi cô đơn băng giá trái tim côi
Hạnh phúc kia ta mất.. mất để rồi
Nửa hồn chết, nửa hồn ngồi lặng lẽ


Anh chẳng ước khi mà anh chẳng thể
Níu tay em như lẽ sắp rời xa
Buồn của anh vẫn thế mãi chỉ là
Giây phút cuối ta nhìn ta ngấn lệ


Anh chẳng ước trong cơn mê cõi thế
Em thì thầm gạt dòng lệ chia phôi
Oái oăm thay sự việc cũng đã rồi
Nào có được như một thời thương nhớ


Anh chẳng ước khi mà ta trót lỡ
Thốt nên câu duyên nợ dứt đành quên
Cuộc đời ơi tình hữu ý chăng bền?
Người lữ thứ tìm quên trong cõi nhớ


Anh chẳng ước khi tim đau nức nở
Trải nghiệm nhiều bao nỗi sợ không tên
Buồn cười thay cuộc sống lắm chông ghềnh
Điều nhỏ bé hoá thênh thang, sự "đắng"


Anh chẳng ước vì còn nhiều gánh nặng
Có lẽ là không đặng mối tình si
Tiếng nhạc vang hoà cùng tiếng thầm thì
Còn thương lắm nhưng không vì nhau nữa...


Bạch Tiểu Phụng
Vọng Nguyệt Lâu


15.04.2018