Thơ Tự Do THAO THỨC

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Vui Sống Mình Ạ

Hai cõi ngàn phương một cánh hồn
Nẻo đời biển sóng gợn từng cơn
Cách ngăn dâu bể, hoàng hôn nhạt
Xa quá mà sao mãi vọng đàn!

Đừng lảy cung nầy, nhạc khúc tan
Buồn tơi, kéo đến, lệ đôi hàng
Mình ai gối chiếc, sầu tê tái
Bạn của tâm lòng hiểu thấu chăng

Hãy trả cho tôi nửa bóng mình
Thả về xưa cũ thuở mơ sinh
Tâm tư gói trọn lời đoan thệ
Hồn thắm ngàn năm giấc mộng tình!

Để thôi quạnh quẽ với niềm đau
Mà chuỗi cuộc đời mãi khát khao
Vui ánh trăng vàng treo bến nước
Sống bầu êm ả, chẳng hồn chao

Em có thấy sông đẩy ánh thuyền
Hỡi người thương lắm chốn trời duyên?!...

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động




Tôi Hỏi Anh!

Tôi hỏi anh!...
Anh ngồi đó, anh cúi đầu rầu rĩ
Chỉ lo âu và cũng chỉ lo âu
Bầu không gian là cả khối u sầu
Dần phủ lấp, đè vào thân mệt mỏi!

Anh trăn trở, quay cuồng trong nhức nhói
Rồi ngước nhìn vời vợi trút thở than
Sợi dây xích xiềng chặt cả hai chân
Niềm ngao ngán muôn phần treo tâm não

Anh tơi tả dưới khung trời giông bão
Chẳng thấy người cho áo bớt hàn đông
Anh hận đời, hận cả một dòng sông
Ngàn sóng vỗ khiến lòng anh tê tái

Anh thao thức, anh nhớ thời thơ dại
Nhớ xuân đầu phơi phới cánh hồn bay
Còn bây giờ trăng lặn, gió heo may
Đẩy xám xịt, đoạn đoài ôm nối tiếc…

Bao sự việc làm cho anh da diết
Để tận cùng chẳng thiết, mặc tình buông
An ủi rằng: Trời sanh cỏ nhỏ sương
Thôi cứ mặc! Đoạn trường sao cứ mặc!

Tôi hỏi anh!
Trước nghịch cảnh khó khăn đang siết chặt
Ngả nghiêng lòng đánh mất chí vùng lên
Anh nghĩ sao? Thiên chức một cái tên
“Chồng”và “Cha”! của mình nơi mái ấm

Ai ở trong tận cùng sâu thăm thẳm
Trọn nghĩa tình trĩu nặng đợi chờ anh?…
Ích lợi gì chán nản với bi quan
Đường dẫu tối, cố lần rồi sẽ thoát!

Cảnh của tôi!
Giống như anh! Hai mươi năm về trước đó!...

30/9/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Cánh Gió Vô Tình

Mìn đặt trên đường, xe tấp đậu
Rộn ràng lên xuống, ngóng xem sao
Em ngồi bên cạnh không di chuyển
Tôi cũng quen rồi cảnh sóng chao!

Cô à! Nguy hiểm thấy ghê hông?
Nét lạ, vườn xa thẹn ửng hồng
Em sợ… rồi sao xe chạy được…
Nếu không có lẽ phải quay vòng…

Êm ả, nhẹ nhàng gió dạo hiên
Tình cờ đưa đẩy để rồi quen
Hoa không rực sắc hồng hương ngát
Lại nét Lan Chuông trắng dịu hiền

Đường cấm nên đành đi trở lại
Trà Vinh, bóng mát sóng đôi ai
Đến nhà quen biết, tình tao ngộ
Cánh nhạn ngàn phương trải bóng dài!

Bao lần lên tỉnh ghé thăm em
Vo gạo, làm cơm, dáng thẹn thùng
Anh nghĩ một hồi dùng đấy nhé
Không thôi buồn lắm, nghĩ chơi chung

Ngày tháng qua dần, hướng vọng khơi
Vô tình đâu biết cạnh gần tôi
Nụ hoa e ấp lay bầu nhụy
Lắc toả dòng hương thắm đượm rồi…

Cuồng phong chợt đến, dậy ba đào
Từ giã, quê nhà, cuộc bể dâu
Chẳng hẹn khi nào anh trở lại
Em buồn suối biếc ánh ngàn đau…

Kể từ dạo đó đến bây giờ
Vắng bặt không còn trở bến trăng
Dưới bóng hoàng hôn nay chạnh nhớ
Nghe lòng vương vấn, thoảng bâng khuâng

Vì sao năm ấy lại quen nàng
Rồi cuốn xa mờ để lặng mang!


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Chiếc Bóng Canh Tàn

Sông xanh dẫn lối tình yêu
Thuyền đưa chốn ái mang nhiều nhớ nhung
Mây trôi về nẻo tương phùng
Cho thôi sắc nhạt, lạnh lùng vành môi!

Giờ đây gió giạt, mây rời
Gửi sầu héo hắt một thời luyến xa
Hoàng hôn réo gọi hồn hoa
Mang niềm thổn thức, ngân nga vặn mình

Còn đâu dưới ánh lung linh
Thẹn thùng e ấp tóc xinh ai cài
Trâm yêu dắt cõi liêu trai
Ru hồn êm ả đỉnh đài trăng thơ!

Bồng bềnh trải cánh trong mơ
Dạt dào rung cảm tận bờ tâm tư
Chẳng bao giờ nghỉ tạ từ
Chẳng bao giờ phải đứt tơ ngỡ ngàng

Nào hay bến dọc, đò ngang
Nước dòng đưa đẩy lang thang bóng thuyền
Chim uyên nhỏ lệ sầu miên
Một đời day dứt mộng duyên lỡ làng

Đêm khuya sương đọng lá vàng
Âm u quyện khối, phũ phàng thời gian
Mới hay chiếc bóng canh tàn
Chuỗi xưa vũ lộng để ngàn vấn vương!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động




Nỗi Lòng Em Anh Có Hiểu

Lắm khi em muốn có đôi lời
Trao đổi cùng anh để nhẹ vơi
Nhưng cục đá trơ nằm áng cửa
Nên đành buồn bã bước lui thôi!

Em cảm anh lo, anh nhiệt tình
Đưa thuyền qua biển sóng điêu linh
Cố tay chèo chống trườn xa khỏi
Nhiều lúc quên đi khổ của mình…

Nhưng rồi chấn động dập tâm can
Ghịt xé lòng em bởi phũ phàng
Lửa rực hung nô vùng chiến trận
Trùm lên suối thoảng bốc hơi thăng

Anh khô, anh đắng với anh cay
Xô trái tim em lăn lốc hoài
Bỏ mặc giọt sầu, tuôn lá đổ
Phong ba vũ lộng rít mang tai..!

Năm xưa lỡ nhịp khúc cung đàn
Mơ bóng, tưởng hình, vọng ánh trăng
Anh loé chút vàng nơi cõi mộng
Khiến lòng em nhẹ trổi lăn tăn

Vườn hoa đứng bóng, sợ hoàng hôn
Nhắm mắt đưa chân gởi mảnh hồn
Ngỡ cánh chim đơn trao mã thượng
Ngờ đâu nhạn lạc tối thâm sơn

Âm phong, vượn hú, dã hoang lâm
Từng phút, từng giây rợn rú gầm
Khuấy động không gian, rung tĩnh lặng
Đẩy lần em đến nẻo xa xăm!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động




Biết Phải Làm Sao

Ôi thôi! Thân phận một hồng nhan
Nẻo bước dừng chân gặp phũ phàng
Cứ ngỡ sông êm đưa bến mộng
Ai dè sóng lộng cuốn đò ngang!

Còn đâu ánh mắt quyện bờ môi
Một tấm lòng trao với mảnh đời
Kèm dấu mộc hồng trên giấy trắng
Từ nay đoạn hẳn cuộc chơi vơi

Trải mối yêu thương chuỗi tháng ngày
Tình giăng phủ ngợp bóng trời đây
Chắt chiu từng sợi dành đan áo
Để lúc đông về mặc ấm ai…

Nhưng người nỡ phụ tấc lòng tôi
Quậy nước sông xanh dậy sóng gờn
Đẩy chiếc thuyền êm rơi biển bạc
Cho ngàn vợn sóng ghịt từng cơn!

Năm tháng khổ đau kéo bóng sầu
Nỗi niềm, tan tác trải canh thâu
Bây giờ đã nát tình năm ấy
Chỉ có âm u một sắc màu

Con thơ ràng buộc khúc tình tan
Cả mối ưu tư khiến võ vàng
Chẳng đoạn đành tâm nhìn bướm thắm
Dật dờ, ảm đạm cánh thanh trăng

Biết phải làm sao? Hỡi đất trời!
Gửi hồn nơi chốn mộng xa xôi
Hay vùi thân mãi trong băng giá
Lặng lẽ thời gian nhỏ lệ đời!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Để Lặng Lẽ Từ Từ
Trả Lại Em!

Đã mất nhau rồi, mất thật rồi!
Dòng sông hai ngả rẽ chia đôi
Bao nhiêu yêu dấu, bao nhiêu mộng
Chỉ một mà thôi, đốt hoặc vùi!

Chớ giữ làm gì để vấn vương
Cho khuya canh cánh ngắm hàn sương
Nhìn xem kết tụ, dần rơi rụng
Gợi giống tình tan khiến mãi buồn

Em về bên ấy cứ vui đi
Vì có hoài đâu sắc ảnh thề
Tạo hóa an bày luân chuyển mãi
Bèo mây tan hợp, lẽ phân ly!

Rồi đây ngày tháng em làm vợ
Sớm tối xoay tròn nghĩa sống chung
Ấm lạnh, vui buồn hay sướng khổ…
Còn đâu khoảng trống chạnh mông lung

Lối cũ đường xưa thời dĩ vãng
Rong rêu, cát bụi phủ lên dần
Bước chân điểm dấu phần duyên bạc
Sẽ tự âm thầm khỏa lắp tan…

Tôi muốn kêu trời! Một tiếng thôi!
Sao cho mật ngọt đọng bờ môi
Thoát bay, thoát sạch không còn nữa
Để khỏi dư hương quyện bóng người

Cho kể từ nay giữa trái tim
Cô đơn héo hắt được im lìm
Ấp ôm, phủ kín cung đàn cũ
Lặng lẽ từ từ trả lại em!...

27/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
1511853070013.jpg

Giữ Lại Đi Anh Để Có Mà…

Sao anh lại muốn trả cho em
Mật ngọt yêu đương của thuở nào
Suốt cả khoảng dài ta cạn chén
Đậm đà, ngây ngất dưới trăng sao!

Sao anh lại muốn đốt vùi đi
Lóng lánh trong veo dãy ánh thề
Từng tỏa khung trời gieo ý mộng
Lâng lâng, dào dạt phả bờ mi

Và sao anh lại muốn phôi phai
Giũ sạch con tim chuỗi tháng ngày
Ôm ấp, nâng niu ngàn nhịp đập
Êm đềm, rung cảm nhớ về ai

Nào của riêng em mà phải trả
Nào em đòi lấy lại đâu anh
Duyên tình tan vỡ đành cam chịu
Tất cả còn kia hãy cất dành!

Cho mảnh trăng xưa khỏi tủi hờn
Ẩn mình thu bóng khuất đầu non
Cho cơn gió thoảng đừng ngưng thổi
Rải rác lá vàng cản bước chân

Giờ đây em đã có chồng rồi
Hai nẻo cuộc đời đứa mỗi nơi
Khúc nhạc du dương thời dĩ vãng
Trở thành loãng tiếng lạc chơi vơi

Thôi thì kỷ niệm của năm xưa
Giữ lại đi anh để có mà
Những tối đêm đen, chiều nắng xế…
Cánh hồn bậu bạn ở trong ta!

28/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Một Đời Hụt Hẫng

Nắng đã nhạt tàn sao vẫn mãi
Bóng hình cô gái của năm xưa
Bờ môi, ánh mắt, lời thương nhớ…
Ẩn hiện đâu đây dưới ngọn lùa!

Tơ tình vuột mối thành tan vỡ
Để lại cho tim vạn khúc sầu
Những tối đìu hiu, chiều lá đổ
Từ trong sâu thẳm gợn niềm đau

Ngắm trăng, trăng chạnh sau hàng trúc
Soi nước, nước trôi cuối nẻo trời
Hóng gió, gió ngừng bên ngạch cửa
Nhìn mây, mây giạt tận ngàn khơi…

Vậy mà cứ mãi dài năm tháng
Vương vấn từng cơn kéo trở về
Để trái u hoài nơi tĩnh lặng
Trở mình trổi nhịp đập lê thê!

Có phải cung đàn đà lỗi nhịp
Làm tan rã hết cả âm thanh
Khiến cho bản nhạc thành vô nghĩa
Nắn nót còn kia cũng phải đành…

Nếu biết yêu là sẽ dở dang
Thì thôi thuở ấy chẳng quen nàng
Chẳng gom tất cả đưa vào mộng
Cũng chẳng bao giờ ghé bển thăm

Để một đời người hụt hẫng tim
Dạ luôn thao thức nhớ thuyền quyên
Mặc bao hương sắc vườn ai nở
Chỉ ảnh hình thương hướng vọng tìm!

10/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Đừng Buồn Vì Xa Em Nhé

Anh ở nơi nầy vọng chốn xa
Rất nhiều giây phút nhớ người ta
Yêu đương nén lại vào trong dạ
Em có nghe lòng thấu hiểu qua

Hoàng hôn mỗi độ thấy mong chờ
Thị giác thả về cõi mộng mơ
Sơn thắm tô vào trang giấy vẽ
Ạ à cảnh sắc một hồn thơ

Em ngoài phương ấy cách đò sông
Có thấy nỗi niềm chẳng giá đông
Vui mượn không gian bầu ảo ảnh
Không sầu mờ mịt cảnh mây giông

Đừng vì vắng lặng với cô đơn
Buồn bã âm thầm để héo hon
Bởi cuộc dương trần nhiều khổ lụy
Xa xăm cách trở mãi vuông tròn

Em ơi! Anh nhớ biết bao nhiêu
Nhớ bạn tình chung vạn thắm yêu!....

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động




Dưới Bóng Thời Gian

Ghế đá hãy còn đọng nước mưa
Công viên du khách vẫn lưa thưa
Lâm râm thỉnh thoảng dừng rơi hạt
Trên mảng vòm đen bị gió lùa!

Từ từ ưng ửng ánh hoàng hôn
Loáng thoáng bên sông mấy đóm tròn
Le lói, chập chờn như chẳng muốn
Trải lòng trọn vẹn buổi đầu hôm

Tôi lót đồ ngồi để nghỉ chân
Mặc cho tâm trí thả xa xăm
Nửa hồn sống lại và thêm nửa
Khuây khỏa nhìn xem cảnh chợ tàn!

Mới đó năm nào ở chỗ đây
Rải dài xanh mướt mấy hàng cây
Giờ không còn thấy, thay vào đó
Khoảng cách mọc lên những cái quầy

Bên kia tấp nập xuồng ghe đậu
Lên xuống, bưng khiêng tới đỏ đèn
Kẻ đếm, người trao kèm tiếng hẹn
Chuyện trò vui vẻ tợ thân quen…

Tất cả chiều nay mất hết rồi
Chỉ còn ký ức ảnh xa xôi
Nhộn nhàng buôn bán, tình trong mắt
Một cõi không gian đượm tiếng cười…

Đứng lên lần bước đến gần xe
Nhìn lại xung quanh khắp mọi bề
Chẳng biết vui mừng hay nối tiếc
Mà sao nằng nặng gót chân đi!...

11/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động




Chỉ Một Lần!

Da diết lòng em khúc điệp sầu
Tím bầm gan ruột trộn ngàn đau
Không trung bốn phía trùng mây xám
Đổ ập về đây, ngập cả bầu!

Phủ tối mịt mù đậy lối đi
Ngỡ ngàng, chới với, lịm bờ mi
Long lanh, sáng chói vầng trăng mộng
Đối diện giờ đây chợt nát thề

Anh có vợ rồi sao dấu em
Để hoài canh cánh ở con tim
Vấn vương, ấp ủ, niềm mong mỏi
Hai mảnh hồn đan quyện cánh thuyền

Ao ước mai nầy đôi chúng ta
Dựng căn lầu ái giữa vườn hoa
Chẳng màng thế sự, không lo nghĩ
Chỉ có hương xuân với đậm đà!

Em tặng cho anh những bé xinh
Gái thời giống mẹ trọn niềm tin
Trai như cha nó lòng kiên định
Cùng nghĩa yêu thương vẹn chữ tình…

Vậy mà ôi hỡi! Có đâu ngờ
Tất cả lại là chuỗi giấc mơ
Ảo ảnh chập chờn trong vắng lặng
Giật mình tỉnh mộng, nghẹn chơ vơ

Em sẽ âm thầm gửi trả anh
Tháng ngày hướng vọng cõi xa xăm
Bao nhiêu kỷ vật, bao nhiêu đợi…
Chiếc bóng thời gian…Chỉ một lần!

13/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động




Đà Lạt Mơ Tìm

Đà Lạt ngàn năm vẫn lặng lờ
Vầng dương hồng ửng trải muôn tơ
Long lanh cỏ lá gieo thành giác
Lãng đãng, mơ màng một sắc thơ!

Bốn phía xanh lơ đượm nét dồi
Dẫn hồn lữ khách tận chân đồi
Dạt dào, êm ả lay bầu biếc
Như cõi ngàn mơ chuyển đến rồi!

Cảm thấy tâm hồn phơi phới rộng
Bao niềm trăn trở thả tầng cao
Vói mây pha loãng vào cung thắm
Vơi bớt sầu ưu, chuỗi nghẹn ngào…

Tôi thấy phôi phai nỗi vọng ngàn
Một thời ghịt níu bước chân đàng
Dẫm lên sỏi đá rồi tang giới
Để tháng năm dài biến bóng ngoan

Lạnh lùng khép cửa, đóng oai nghi
Trầm mặc, chiều thu bởi tại vì
Một kiếp đọa đày ôm giá rét
Mạch nguồn, lửa sống biến suy vi…

Hôm nay lồng lộng gió đồi thông
Kéo mộng năm xưa trở ngược dòng
Ánh thép rạng ngời vung biển bạc
Hoàng hôn bảng lảng loé trên sông

Dẫn đến nơi nầy để giải khuây
Và tìm chốn thẳm ảnh hồn bay
Năm xưa lạc mất vì phong vũ
Lặng lẽ chiều tà duỗi cánh tay!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Điệp Trùng Gợn Sóng
Đang Tiềm Ẩn

Có phải đã già rồi đó chăng?
Mà sao mỗi lúc đậm lằn nhăn
Lắm khi thao thức, dài trăn trở
Nhung nhớ, bâng khuâng thả xế tàn!

Để tiếc, để thương dĩ vãng xưa
Chiều nhìn lá rụng, tối nghe mưa
Cõi lòng trống vắng, buồn da diết
Lởn vởn hình ai dưới ngọn lùa

Nhiều đêm trằn trọc, mỏi canh thâu
Văng vẳng đâu dây lá xạc xào
Khơi dậy nỗi niềm nơi ký ức
Khiến từng hồi nhịp khúc lao xao

Cho trắng rải dầy thêm mái tóc
Cho sầu muôn thuở lấp vùi chôn
Trồi mồ sống dậy, ôm choàng xác
Nằm đó lan man tím mảnh hồn

Ngày tháng nhẹ nhàng duỗi bóng bay
Lững lờ bậu bạn với hàng mây
Tìm vơi khắc khoải bầu tâm sự
Như thể phù vân tất cả nầy…

Vậy mà cứ mãi ở con tim
Vương vấn về đâu? Lại muốn tìm
Cái ảnh, cái hình trong quá khứ
Ngàn lần tha thiết tiếng yêu em

Mới biết xế tàn cũng cảm rung
Cũng chờ, cũng đợi, cũng hoài mong
Điệp trùng gợn sóng đang tiềm ẩn
Đáy nước hồ thu giữa mịt mùng!

15/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động




Nỗi Niềm Của Anh

Cần Thơ dầy áo tối đêm nay
Bởi khói băng về phủ đó đây
Góp lá thu buồn qua mấy độ
Nghe lòng xao xuyến, nghĩ về ai!

Chốn Bắc đêm nay chắc buốt nhiều
Có làm tê tái cánh cô liêu?
Muối rơi từng cụm lên hồn giá
Lạnh lắm không em? hỡi mộng chiều!

Anh biết ngoài kia, gió lạnh lùng
Đâu màng héo úa cánh hoa dung
Để bay trắng xoá trùm hiu quạnh
Bỏ mặc sầu đau rét tận cùng

Thao thức u hoài giữa bóng đêm
Em ngồi lặng lẽ ngắm vầng đen
Năm nào phượng đỏ, bao mơ mộng
Giờ lững lờ bay dưới ngọn đèn!

Đàn tranh khuya lắm, một mình ngân
Lảy khúc du dương vọng nắng hè
Nhớ thuở năm nào đâu ánh lệ
Chỉ bầu êm ả với trăng mê…

Tất cả hết rồi chuỗi mộng mơ
Đâu còn óng ả mảnh hồng tơ
Chút vàng lóng lánh em mong đợi
Cũng tận ngàn phương dõi mắt chờ

Em ơi! Da diết ngóng trời xanh
Nghĩa đá, tình thơ, kết mộng lành
Mà cánh phong sương còn ngập lối
Đường xa diệu vợi, nhịp hồn anh!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động




Vật Vờ Một Mảnh Tình Trôi

Anh có tội, trăm lần mang tội
Tội của anh lui tới cùng em
Kéo dài hai chữ thân quen
Vô tình vẽ ánh trăng lên đỉnh ngàn!

Anh có tội muôn vàn em ạ
Bởi một thời làm gió đong đưa
Dìu em vào giấc ngủ mơ
Bước chân nhè nhẹ lên bờ cỏ hoa

Anh có tội rời xa lặng lẽ
Không một lời chia sẻ cùng ai
Để em khắc khoải chuỗi ngày
Bóng chim tăm cá biết đây trở về?

Anh có tội, lê thê tình cảm
Trải khung trời bảng lảng gió sương
Chập chờn ảo ảnh yêu đương
Bất ngờ sáng sớm, vó cương lạnh lùng!

Anh có tội mịt mùng năm tháng
Làm nhạt mờ ánh sáng đời em
Khiến cho u ẩn con tim
Níu ghì, buộc thắt, thuyền quyên lỡ làng…

Chiều hôm nay lang thang nỗi nhớ
Vương vấn lòng cái thuở mộng xanh
Vì sao suốt mãi thời gian
Cánh chim biệt dạng, đoạn đành bỏ quên

Để dang dở chưa tên còn đó
Cả một đời trăn trở còn đây
Làm cho vàng võ héo gầy
Mảnh tình tha thiết, trôi bay vật vờ…

17/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Kéo Lần Về Để Nấu Thơ

Thơ vẫn là thơ, mãi vẫn thơ
Cho người thi sĩ lắm niềm mơ
Mơ trăng, mơ gió, mơ dòng chảy
Mơ sóng trùng dương vỗ cạnh bờ…

Cũng rồi để vọng, để yêu đương
Để dưới hoàng hôn chạnh nỗi buồn
Dĩ vãng trở mình nơi ký ức
Từng hồi da diết, hoá thành sương

Nầy mắt, nầy môi, nầy nụ cười
Nầy khe khẻ nói hỡi anh ơi !
Đừng xa nhau nhé, làm đau khổ…
Giờ chỉ còn đây, chuỗi ngậm ngùi

Tóc đã muối dần theo nắng mưa
Mà sao vẫn nhớ ảnh hình xưa
Nhớ bao kỷ niệm êm đềm đó
Vương vấn, bâng khuâng thả ngọn lùa!…

Phương trời chốn ấy bóng thời gian
Gối chiếc cô đơn, héo võ vàng
Hay bánh xe đời luân chuyển bến
Đã tàn, vỡ vụn một vầng trăng?

Tôi chẳng trách người, chẳng trách ai
Bởi duyên phận bạc, hóa thành mây
Lững lờ một sớm rồi theo ngọn
Chầm chậm mù khơi rã nát nầy

Tất cả qua rồi tợ giấc mơ
Trôi theo ngày tháng tận xa lơ
Hồn tình năm cũ vật vờ đó
Cố kéo lần về để nấu thơ !

18/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Điểm Hẹn Em Vẫn Chờ

Đêm nay quạnh quẽ, đoá hoa chờ
Ánh toả đưa về phả ý mơ
Nhưng mãi mịt mùng mang sắc lạ
Cho niềm héo hắt khép sầu lơ!

Khiến cánh hồng xuân mang nét úa
Dưới bầu cô tịch, ướp sương đau
Thoảng nghe vương vấn tình mây nước
Lạc lõng, chơ vơ nỗi dạt dào

Em ngồi lặng lẽ giọt lòng rơi
Một thoáng thu trôi hướng vọng trời
Sao chẳng đưa mây về hỡi gió
Để vần thơ thắm nhịp nhàng khơi

Bao ngày tiếp nối vẫn chờ ai
Thiếu mảnh tơ vàng lại lắc lay
Cuốn nghẹn âm thầm bên nẻo vắng
Không buồn trách bóng, chỉ khăn tay

Bởi hiểu tình anh tự thuở nào
Muôn ngàn điệp khúc lảy hồn dao
Chưa bao giờ kéo cuồng phong lộng
Chỉ có êm đềm, vạn ánh sao!

Anh cho nhiều lắm giọng êm hò
Những lúc canh tàn, củi rã tro
Ấm áp vô cùng, thôi lạnh lẽo
Dòng sông xuôi mái, một con đò

Giờ đêm lạc hẹn để em chờ
Tiếc lắm anh à những tối thơ
Nhưng sắc hồn trong còn mãi đó
Em về, mai đến, dẫu trăng trơ!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động




Tâm Sự Với Chiếc Quạt Máy

Quạt máy hỡi! Tình thân ta hỏi:
Xoay cả ngày có mỏi hay không
Có nghe da diết cõi lòng
Tấm thân lao nhọc suốt dòng thời gian?

Có nghĩ đến lúc tàn rệu rã
Bên góc nhà đợi đó bỏ đi
Tâm tư thao thức những gì
Khi hồi tưởng nhớ lê thê quay cuồng?

Có nối tiếc, có buồn, có nhớ
Nét oai hùng một thuở bàn tay
Phả tan oi bức phủ vây
Dìu người yên giấc no say tháng ngày

Có vương vấn chuỗi dài bậu bạn
Gần bên ta lai láng suy tư
Thả hồn nhè nhẹ vào thơ
Vơi đi khắc khoải thẫn thờ gió trăng

Có lưu luyến bao lần cảm xúc
Dưới áng chiều nhói nhức, sầu thương
Mịt mờ vó ngựa buông cương
Nghĩa tình còn đó, con đường nơi đâu

Cuộc thế sự bể dâu biến đổi
Mới ửng hồng lại tối đêm đen
Du dương tiếng nhạc dịu êm
Để rồi bỗng chốc con tim não nề

Ta giống ngươi say mê lửa sống
Tự sức mình khuấy động không gian
Tặng đời điệp khúc mơ màng
Và rồi cũng giống…Phũ phàng phù vân!...

20/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Mái Ấm Không Chỉ Có Tiền

Đã từ lâu em mang dòng nghĩ
Muốn cùng anh thủ thỉ đôi lời
Mà sao cảm thấy chơi vơi
Nhìn sông khô hạn để rồi đò neo!

Anh có hiểu cheo leo ghềnh đá
Em mệt rồi, rệu rã đôi tay
Đường xa, bến mộng u hoài
Thắt theo, héo úa, đoạn đoài hồn em

Dẫu cùng anh trên thềm trăng mộng
Nhưng lửa lòng hực nóng năm nào
Giờ đây giảm nhiệt chìm sâu
Chút băng giá lạnh lan vào tâm tư

Khi anh vắng màu thu phơi trải
Cung ngọc ngà tình ái ta xây
Rơi vào quạnh quẽ sầu ai
Chơ vơ, lạc lõng, lắt lay, dật dờ!

Mái tổ ấm em chờ, em đợi
Không chỉ là thịt rượu mà thôi
Có đàn, có nhạc, có lời
Có đèn muôn sắc, đầy vơi tâm tình…

Anh mỗi bửa “đưa mình” ít bạc
Rồi vô tình bỏ mặc không màng
Một bầu khô nhạt, võ vàng
Gói tròn bốn chữ “phũ phàng tình xưa”

Dẫu cuộc sống đẩy đưa lắm nẻo
Ánh kim tiền gọi réo triền miên
Nhưng đây là sợi tơ duyên
Còn thơ, còn nhạc, còn thuyền dưới trăng…!

Nguyễn Thành Sáng