Thơ Tự Do THAO THỨC

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Gió Hãy Nhẹ

Gió cứ thổi hoài, lửa khó nhen
Khiến trời u ám cứ mờ đen
Cho buồn bao phủ, gom hồn vật
Canh cánh mong trông một ánh đèn!

Hoa thắm ngoài hiên lụn sắc ngời
Lững lờ trên nước lá thôi bơi
Nhiều con muỗi nhỏ đeo cành nhẹ
Làm động sương buồn giọt nhỏ rơi

Cảnh vật lạnh lùng như vắng vẻ
Đắm chìm hoang tạnh nỗi sầu mê
Thuyền đang nhấp nhố trên dòng nước
Chạnh cảnh âm u chuyển hướng về!

Ôi! Bầu thảm đạm mang trăn trở
Kéo bóng hồn ai phải dật dờ
Thắm thiết hoa lòng đành rũ búp
Tơ tình khắc khoải, nghẹn chơ vơ

Đưa đẩy nỗi niềm vào bóng thu
Mang sầu tan tác cuốn âm u
Mờ đen trói mộng thành hoang vắng
Trổi khúc tiêu buồn đến viễn du

Chợt ngừng gió thổi, ánh hồng bay
Bếp lửa nhà ai nhúm đỏ thay
Hừng hực sáng ngời khơi dạ thảo
Nhịp nhàng sống lại sắc màu hay

Ơi gió! Từ đây hãy chẳng say
Cho bầu trăng chết rực đêm nay
Nổi, ngân tiếng vọng mang hồn thắm
Để kẻ sầu đau chẳng lệ đầy!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Bất Đắc Chí

Sau cuồng phong không còn gì nữa rồi
Nhìn phía trước gập ghềnh, chân bước mỏi
Ánh trăng vàng tàn rơi, không trở lại
Và thuyền đời đã trải xác trên sông!

Cả khung trời tan tác bởi cuồng phong
Đường bước tới nay thành nơi tẩn liệm
Tất cả giờ đây trở thành kỷ niệm
Để nhớ nhung, lưu luyến dưới thu chiều

Sương cũng buồn,đêm giọt nhỏ trên rêu
Bên hốc đá vọng hồn về xa vợi
Giữa đêm mờ còn đó chút ánh rơi
Hòa tiếng dế nỉ non thành lệ nhạc

Mầm xanh vượt bỗng chốc thành cỏ rác
Bay dật dờ đây đó chẳng còn vương
Cơn phũ phàng ngàn biến khắp tai ương
Đẩy cánh gió lụy đường trong biển bão!

Dưới đêm đen nuốt hờn, dòng lệ máu
Nhỏ u hoài từng chập biến sầu tương
Rồi trải ra để hứng lấy buồn sương
Hòa nhầy nhụa, thẩy vào bầu lạnh tái…

Chiều nay nhớ về chuỗi đời cánh gãy
Nghe xót xa, đọng lại khoé nhoè cay
Giờ qua rồi những cung đoạn sầu ai
Chỉ canh cánh buồn thương đời lận đận

Thời gian đã trôi nỗi buồn, nỗi hận
Chỉ tiếc cho một thuở mộng hồn dâng
Mà chẳng được dang tay hái vầng trăng
Để mãi sống muôn phần trong nhức nhói!...

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Thăng Trầm Nhịp Sống

Mây giăng, gió lộng cõi không gian
Phủ khắp khung trời, bốn biển mang
Vạn đại xa xưa vần vũ mãi
Thời gian luân chuyển cứ thênh thang!

Lẽ sống con người duy nhất một
Từ thời tấm bé ở trong nôi
Trôi theo ngày tháng dần khôn lớn
Từng bước ê a trước cuộc đời

Thao thức nỗi niềm qua chuỗi sống
Khi cười rộn rã, lúc hờn sôi
Lúc mang thổn thức rồi vương vấn
Và lắm lần đau phải tả tơi

Cứ thế mà đi không trở lại
Cánh hồn của gió cứ say bay
Không gian kéo lại bầu tâm sự
Bao chuỗi nghẹn lòng, nỗi lắt lay!

Có lúc thu hình nơi chốn vắng
Đem buồn than thở với mây sương
Lảy vào không phận từng âm điệu
Ngân tiếng thu hồn, lệ nhỏ thương

Rồi cũng lắm khi thấy mỏi mê
Đường vào mộng sống trải lê thê
Những khi thao thức tình nhân ái
Rồi lúc chạnh lòng lắm ủ ê…

Mây ngàn phủ bóng khắp chân đồi
Gió giận đưa về tận biển khơi
Ý sống thăng lên rồi ghị xuống
Thuyền đời mãi sóng gợn xa xôi!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Cuộc Tình Đau

Trời đêm nay cảm thấy nhớ tình trăng
Đã tàn lụn, trôi vào vùng tan tác
Gió mãi buồn phần phật khúc tiêu ngân
Rồi thắt thẻo, cuộn lần vào huyệt mộng!

Nhớ năm nào vô tình như ngu ngơ
Em đóa hoa giữa vườn xuân phơi phới
Tuổi trong trắng rạng ngời ánh trăng thơ
Vầng sáng tỏ, cung mơ dìu dặt ấy

Còn tôi trước nẻo sống thật mang mênh
Thuyền đang độ lênh đênh theo sóng gợn
Giữa bão đời chập choạng để tồn sinh
Nuôi ấp ủ vươn mình qua biển lớn

Chí thang thênh, chẳng nghĩ gì em ơi
Tung cánh gió giữa trời trên vạn sóng
Mang tâm hồn trải rộng, sáng tinh khôi
Chưa lần nghĩ và lời đan kết mộng!...

Cơn bão lớn vùi dập khí hùng anh
Chẳng ngờ được, tan tành theo chuỗi đó
Ôm mối sầu vò võ bước độc hành
Thu hồn gió, năm canh nhìn trăng tỏ

Tình cờ gặp lại em, hoa xinh nhỏ
Mà bây giờ rạng rỡ, mộng đan chầm
Gió ủ tình bao lần gần chin độ
Theo mỗi lần về chợ em đến thăm…

Nào ngờ đâu tình thắm vội xa bay
Em đau khổ buông tay, hồn đau nhói
Gần hai mươi năm mới cùng gặp lại
Tôi tỏ tường, tê tái khóc tình trôi!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Thu Với Hè

Thu lại về đây, ngừng nắng cháy
Cho cơn gió giận, lá rơi bay
Phủ lên cỏ úa ngàn khô héo
Một cảnh âu sầu buộc bóng đây!

Rồi chiều đổ xuống phơi bầu lạnh
Bốn phía im lìm cuộn giá đông
Tận cửa không tầng cơn lộng tác
Quay tròn, vần vũ, biến thành giông

Tốc tung lá chết rụng lên sương
Giọt nhỏ vo tròn lại nặng vương
Đã cuộn linh hồn thêm khắc khoải
Khiến dòng lệ ngọc rớt hồn thương!

Bên kia vạn sóng ghì con nước
Một tối mờ đen tủa bạt ngàn
Từng chập trên cao cuồng nộ thổi
Thuyền ai chao động cất lời than

Bạo phong xoáy mạnh mờ khung dấu
Thả ngập thu chiều vạn sắc đau
Xanh mát vườn xuân giờ lụn xuống
Biến thành hoang tạnh, nghẹn lao xao!

Chợt nhớ mùa qua, buổi nắng hè
Nhiều con cánh nhẹ kéo hơi bay
Trên cao vầng xám lang thang phụ
Nửa rạng, nửa mờ, một sắc say

Thu đến làm chi để xéo hồn
Đẩy cơn tàn tạ lại gần hơn
Cho chiều thảm đạm, sầu quay thuở
Để nhớ, để thương, để rống vờn!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Sống Lại

Đã lâu rồi, một giấc ngủ thật dài
Dòng sông cũ, hồn ai chưa tỉnh lại
Giọt sương khuya đọng buồn ôm kín mãi
Để nắng vàng hơi bốc giữa bao hè!

Uống trăng mờ, nhỏ giọt sầu quạnh quẽ
Nhuốm tái tê, bào xé, nghẹn vì sao?
Ngọn phũ phàng đẩy mơ về hoang đảo
Khiến lỡ làng cánh gió khóc trăng xưa

Nhớ hồn thiêng, nhớ ngàn yêu muôn thuở
Phải nghẹn ngào, trăn trở liệm ngày mai
Thét oán hờn, đồng vọng đến tầng mây
Rồi trôi giạt, rơi dài trên sỏi đá

Những chiều buồn, nhìn mưa rơi tầm tã
Vọng con đò, bến nước, mộng xa xôi
Cánh chim trời tơi tả mảnh tình rơi
Hai cực lạnh gom về hằng vạn giá!

Ôm bóng chết, biến mình thành kẻ lạ
Lặn chìm sâu, bơi ra nơi thăm thẳm
Để không còn nghe thấy tiếng rên đau
Với những nghẹn, lao đao dòng thế sự…

Nay trăng nhô, kéo theo hồn lữ thứ
Giữa đêm sương gió cũ lại quay về
Bởi luyến lưu, khắc nguyện dưới ánh thề
Hằng thao thức, ủ ê niềm mộng sĩ

Hốt sương khuya thoa lên lau tủi lệ
Bỏ lại đây mờ mịt chẳng về đâu
Gói hành trang ba chữ “biết làm sao”
Lên thuyền nhẹ đi vào con nước sóng!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Sống Lại

Đã lâu rồi, một giấc ngủ thật dài
Dòng sông cũ, hồn ai chưa tỉnh lại
Giọt sương khuya đọng buồn ôm kín mãi
Để nắng vàng hơi bốc giữa bao hè!

Uống trăng mờ, nhỏ giọt sầu quạnh quẽ
Nhuốm tái tê, bào xé, nghẹn vì sao?
Ngọn phũ phàng đẩy mơ về hoang đảo
Khiến lỡ làng cánh gió khóc trăng xưa

Nhớ hồn thiêng, nhớ ngàn yêu muôn thuở
Phải nghẹn ngào, trăn trở liệm ngày mai
Thét oán hờn, đồng vọng đến tầng mây
Rồi trôi giạt, rơi dài trên sỏi đá

Những chiều buồn, nhìn mưa rơi tầm tã
Vọng con đò, bến nước, mộng xa xôi
Cánh chim trời tơi tả mảnh tình rơi
Hai cực lạnh gom về hằng vạn giá!

Ôm bóng chết, biến mình thành kẻ lạ
Lặn chìm sâu, bơi ra nơi thăm thẳm
Để không còn nghe thấy tiếng rên đau
Với những nghẹn, lao đao dòng thế sự…

Nay trăng nhô, kéo theo hồn lữ thứ
Giữa đêm sương gió cũ lại quay về
Bởi luyến lưu, khắc nguyện dưới ánh thề
Hằng thao thức, ủ ê niềm mộng sĩ

Hốt sương khuya thoa lên lau tủi lệ
Bỏ lại đây mờ mịt chẳng về đâu
Gói hành trang ba chữ “biết làm sao”
Lên thuyền nhẹ đi vào con nước sóng!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Vọng Nhớ

Con nước sớm chiều cứ mãi trôi
Năm canh rồi cũng thoáng qua đời
Luyến lưu hình bóng người tri kỷ
Một ánh nắng tà đã rụng rơi!

Tuổi thơ khắn khít tình đôi bạn
Nồng ấm, đậm đà, nghĩa thấm sâu
Lúc vượt trường giang, khi tẻ quạnh
Ba chìm, bảy nổi có gì đâu

Nuôi chí thang thênh vượt khó nhà
Trăng thề, biển hẹn, hợp lòng ta
Đôi chim cánh thẳng cùng bay lượn
Rít gió, sầu ai, trải ánh tà…

Thuở sáng, mây mờ, lạc sắc y
Đường xa, khuất bóng, nghẹn câu thề
Dưỡng nuôi chí mộng, rèn trui thép
Buồn lỡ thuyền duyên nhỏ lệ thì!

Người đây, kẻ đó, đời đôi hướng
Một đắp phong trần, một ủ sương
Hồn gió không gian đành cuộn lại
Đợi mùa nắng thoáng, trở ngàn phương…

Tuế nguyệt xoay vần, con nước đổi
Bao thuyền lạc lái kéo lên thôi
Trả về sông biển ngàn bươn sống
Hai bóng chung dòng rẽ lối đôi

Ánh lặn rơi đồi không trở lại
Thời gian cát bụi kéo lê chân
Người về xa thẳm nơi vô định
Kẻ nhớ thâm tình chuỗi tháng năm

Lắt lay vọng khúc tự bao lần!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động

Vẫn Thao Thức

Hôm nay nhàn nhạt bầu hiu quạnh
Bỗng thấy nỗi niềm vọng nhớ xưa
Dấu ngựa in hằn lên sỏi đá
Bao ngày lặng lẽ vó câu đưa!

Thời gian chầm chậm cứ trôi đi
Mấy độ xuân trăng trải bóng thì
Rồi ánh khuya nầy dần hạ xuống
Hừng đông rạng tỏ chẳng còn chi

Còn gì cho nhớ với cho thương
Để luyến, để lưu, để đoạn trường
Rã cánh bay xa rồi lặng ngắm
Nghe lòng rười rượi vọng trăng sương

Thuở nào cánh khoẻ, dang đôi rộng
Vun vút trời mây, giỡn nắng hồng
Ngắm nghía không gian, hồn mộng thức
Khơi niềm sống động, lộng tầng không

Có lúc suy tư, chiều lạnh vắng
Gửi niềm thao thức đến xa xôi
Nhìn vầng mây xám trôi lờ lững
Dào dạt tâm tình, giọt thấm môi

Nhớ những trưa hè cơn lửa đỏ
Ngập tràn nhiệt huyết duỗi phơi gan
Đôi chân dẫm nát lên bi lụy
Ngẩng cất cao đầu chẳng tiếng than…

Nhoà nhạt trời nay nhỏ ánh lòng
Chiều tàn đen phủ tận bờ sông
Thuyền xưa ngày cũ giờ neo bến
Mà bóng hồn như vẫn dưới dòng!

Nguyễn Thành Sáng

 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Tình Thắm

Khung nầy tiềm ẩn bóng hồn trăng
Trầm thắm nhẹ nhàng tỏa ánh dâng
Êm ả, long lanh cùng sóng nước
Thênh thang, lồng lộng trải mây tầng!

Nồng nàn ngày tháng cứ dần trôi
Kết gió, đan mây phủ bóng trời
Theo cánh phong sương về cõi ngát
Rồi ra biển cả gợn ngàn khơi

Cho nhau ấm áp tấm chăn thương
Đấp ủ cho ai bớt giá trường
Trọn gửi nơi đây thơ mộng thắm
Tơ lòng kết chặt, quyện mây sương

Cánh hồn tình ái dang đôi rộng
Vun vút trời cao, tận cõi xa
Đưa cả trăng sao về gói đọng
Ửng vầng đẩy đuổi chuỗi u tà!

Dẫu biết cuộc đời lắm mỏi mê
Hanh hao giăng phủ dãy lê thê
Cho niềm thổn thức trào dâng quá
Nhưng nghĩa tình trăng đậm giữ thề

Thời gian trôi tới, cuốn theo ta
Cả tấc lòng son vẫn mặn mà
Thuở gió cùng trăng lời nguyện ước
Nhịp lòng thắm thiết mãi ngân nga

Đêm nay trầm mặc dưới mơ vàng
Trăn trở tâm hồn vọng nhớ trăng
Bến mộng, con thuyền còn tít vắng
Tay chèo từng chập nhẹ đưa nhàng!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Chẳng Còn Chi

Hôm nào gần gũi ấm lòng nhau
Chỉ thoáng vắng xa, dạ phải nao
Tình thắm đong đầy như vạn kỷ
Thuyền xa, biển nhớ, nỗi ai ngào!

Rồi chiều hôm ấy, chợt không gian
Vần vũ mây sang kéo vượt ngàn
Trút đổ cơn sầu, trôi sắc đượm
Chạnh lòng, tan tác, thức bâng khuâng

Cánh gió phải đi, bỏ lại hồn
Trôi về nẻo lạ, nhỏ sầu cơn
Vọng mây, nhớ mộng, làm sao ngộ?
Cho kẻ cô đơn hết nghẹn đời

Khắc khoải trói ai chuỗi tháng ngày
Đau buồn vời vợi, ngắm mênh mông
Nhớ đò, tưởng bến, người san sẻ
Để những hoàng hôn rớt lệ lòng!

Canh dài thao thức nhớ về em
Biết chốn xa kia nàng quạnh quẽ
Cửa sổ linh hồn rười rượi nhớ
Khiến tàn, nhòa nhạt ánh sao khuê?

Từ tim xé rách lấn vào sâu
Rên rỉ đau hoài, máu chảy lâu
Không thể thế nầy! Tan vỡ mộng
Thuyền quay lại bến, kéo xuân đầu…

Đâu ngờ hoa héo, nhạc đàn chùng
Khiến cánh ngàn phương xót mộng lung
Ngỡ buổi nắng tà, trăng chạnh nghĩ
Nào hay thảm đạm lại theo mình!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Giận Thu

Nghĩ mà quá giận cái mùa thu
Trở lại làm chi để buộc u
Khiến kẻ mộng sầu thêm nghẹn trở
Tái tê, vò võ cột lay lư

Đến để nơi đây tỏa sắc buồn
Cho vàng héo úa lá xanh luôn
Rồi bay tan tác về xa vợi
Làm nhánh, cây cành trơ trụi thương!

Phủ cả khung mờ trăng chạnh vắng
Cho ngàn ảm đạm trải chơi vơi
Biết bao tâm sự phai phôi nhớ
Bị lảy tung lên, rống vọng lời

Nỗi sầu nhân thế muốn tìm quên
Lại phải vì ngươi kéo dậy đênh
Biến cả thanh thao thành nhạt nhẽo
Bập bùng từng chập rộn tung lên

Tội ngươi đáng lắm đó thu ơi!
Đừng có, kêu ca với hởi ôi!
Mộng sẽ trói ngươi bằng cỏ đượm
Thảy vào sông lạnh, khóc trôi trôi!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Dư Âm Để Lại

Phong vũ bao trùm cả thế gian
Đưa về kết tụ bốn mùa sang
Biến mình, chuyển hóa muôn vàn cảnh
Như nước khi ròng, lúc ngập dâng!

Âm thầm chân bước bao ngàn sỏi
Kẻ được qua dòng êm ả trôi
Người trước chập chùng cơn sóng dữ
Một bầu ấm áp, một chơi vơi

Ý sống, tâm tình theo gối mộng
Đêm dài ảm đạm, nỗi chênh chông
Còn trăng tỏa ánh lung linh rạng
Mấy gói hành trang, mấy bến lòng

Kẻ nặng suy tư, ôm thổn thức
Nghe niềm trăn trở trải xa xôi
Con đường cuộc sống về bao ngả
Thuyền đến làm sao chẳng bị trôi!

Những chiều lặng lẽ nhìn xa vợi
Canh cánh nghe lòng vọng tiếng ngân
Cô đọng một đời trong nẻo vắng
Đêm dài thui thủi ngắm tàn trăng

Để rồi ngày tháng cứ dần qua
Bóng ảnh năm nào đã cuốn xa
Cánh gió tung bay thời dĩ vãng
Tối mờ mở lại, nhịp ngân nga…

Hãy ngước nhìn lên ngắm bóng trăng
Dẫu đêm trôi tới, sáng nay tàn
Nhưng còn trên đó hồn thơ thắm
Vừa mới phủ trùm cõi thế gian!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Tôi Biết Rồi Đây Sẽ Mất Em

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Đường me lá đổ ánh chao nghiêng
Kẻ về bên trái, người qua phải
Chấm dứt từ nay tiếng gọi mình!

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Sương lam che kín bóng bên thềm
Võ vàng, héo hắt hay tơi tả
Cũng chỉ là thu tận trái tim

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Tơ hồng mối chỉ kết se duyên
Bao năm nắn nót, nâng niu mãi
Giờ ngán ngẩm thay sợi xích xiềng

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Nửa vầng chạnh khuyết thả màn đêm
Gợi thêm non nỉ từ xa vọng
Choáng ngộp tràn loang cả nỗi niềm

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Dòng sông cuồn cuộn, lắc lư thuyền
Dưới bầu u ám treo mây xám
Tay mỏi, chèo lơi, lạc nẻo tìm

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Những chiều quạnh vắng dưới vành hiên
Nhìn sân lác đác vàng rơi rụng
Biết khóc hay cười hoặc lặng yên

Lắng nghe sâu thẳm ngàn lưu luyến
Bỗng chốc hóa thành đạn thẳng xuyên
Giữa quả đỏ hồng đang nhịp đập
Cho nhiều đau đớn để hoài rên!

19/9/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Mất Em Rồi Tôi Sống Với Ai Đây!

Mất em rồi tôi sống với ai đây!
Khi ngày tháng mang đầy đau với nhớ
Chiều lại chiều bên bờ con nước chảy
Một cõi lòng tê tái, nghẹn chơ vơ…

Đêm sẽ vắng với khung trời bóng tối
Ngập ngụa sầu, nhức nhói bởi ly tan
Từng từng chập loang tràn muôn dấu hỏi
Tại vì sao tình hỡi! Vỡ vầng trăng?

Để tất cả những ngọt ngào âu yếm
Biết bao lần xao xuyến quả tim yêu
Trở thành ngọn đìu hiu vờn sóng biển
Chậm từ từ tan biến dưới mây treo

Còn đâu nữa, cho tôi thương, tôi tưởng
Lúc đông về gió chướng thổi văng xa
Mảnh khô héo đẩy va vào một hướng
Chao đảo vòng, vất vưởng phủ lên hoa

Làm đóa thắm canh trường đang giá lạnh
Thêm rụng tàn hứng nặng khối sương thu
Mỏi rã rời, lắc lư sà sụp cánh
Khiến hương ngàn hụt hẫng dưới âm u

Còn đâu nữa cho tôi ngày mấy lượt
Vọng phương ngàn, thắm thiết một vần thơ
Ru hồn ái đợi chờ, yên thả giấc
Trên cánh đồng bát ngát giữa khung mơ…

Giờ lặng lẽ đào mồ chôn dĩ vãng
Nẻo khung trời loáng thoáng ngọn heo may
Âm vang buồn kéo dài từ sâu thẳm
Mất em rồi tôi sống với ai đây!

22/9/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Ảo Ảnh

Ảnh xưa, bến cũ gói vào thơ
Đêm lạnh, trăng tàn giọt nhỏ mơ
Người đã ra đi, hồn để lại
Chiều tà lặng ngắm ánh hồng tơ!

Lắm khi thao thức nhớ trăng sương
Chân bước ngàn xa khắp nẻo đường
Thuở cánh thênh thang về mộng thắm
Nhìn xuân khoe sắc trải bên vườn

Ngọn gió hồn nhiên theo cõi lộng
Bay về khắp chốn, thả hồn say
Chẳng mang vương vấn, niềm tư lự
Thanh thản, nhẹ nhàng duỗi cánh bay

Bỗng một ngày kia có áng mây
Trời xa bay lại để nhìn ai
Khiến cho trăn trở rồi vương vấn
Lặng ngắm khung tầng một đó đây!

Rồi từ dạo đó gió bay theo
Khắp nẻo sông hồ đuổi bóng treo
Lững thững không gian về chốn lạ
Với niềm rộn rã suối lòng reo…

Nào hay mây rã giữa khung trời
Từng mảng trôi về một hướng xa
Để kẻ thẫn thờ trong nỗi nghẹn
Vì sao ta lại phải bôn ba

Bởi chỉ phù vân một áng mờ
Thời gian mấy độ phải buông tơ
Mỏng manh, ảo ảnh đành tan vỡ
Một khúc cung đàn, một thoáng mơ!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Nhận Lại Đi Em

Trả lại em đây hết một lần
Những gì đã gửi tặng cho tôi
Để mai, để mốt rồi năm tháng
Thật chẳng còn chi với một người!

Nầy bao thương nhớ nằm trong giấy
Theo cánh thời gian chữ viết nhòa
Một xấp cũ mèm pha trộn mới
Từng làm bụng đói trở thành no

Kia là bắp nấu khói bay hơi
Lủng lẳng đong đưa cả một chùm
Lững thững qua đường môi chúm chím
Nhẹ nhàng lột vỏ, ấm con tim

Còn đó công viên dưới bóng chiều
Ráng tà rải nhẹ, gió hiu hiu
Xung quanh bốn phía mà không thấy
Chỉ thấy mình em với cánh diều

Thêm vài rạp hát chiếu phim hay
Màn ảnh, âm thanh, cảnh trí nầy
Trước mặt mà như xa diệu vợi
Chỉ nghe hơi ấm một bàn tay…

Cuối cùng anh trả lại cho em
Tất cả nụ hôn thắm thiết tình
Ngây ngất, ngọt ngào hơn vạn mật
Cả đời có lẽ vẫn hoài in

Nhận lại đi em, trọn một lần
Để không còn nữa những bâng khuâng
Con đường phía trước dài hun hút
Nghĩa lý gì đâu chút nắng tàn!

23/9/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Anh Trả Mà Sao Em Chẳng Lấy

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Lại nghiêng đầu cúi nhẹ khăn tay
Lau dòng châu lệ đang tầm tã
Ướt đẫm bờ mi những giọt dài!

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Để rồi ngày tháng ở bên kia
Héo hon, da diết luôn buồn nhớ
Ánh mắt thu mờ gửi lối đi

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Sớm hôm thui thủi bóng cô đơn
Ôm sầu khắc khoải vào trong dạ
Siết chặt ngàn đau tím mảnh hồn

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Mặc cho vàng võ với xanh xao
Phấn son trâm lược nằm nơi đó
Nhện bám tơ giăng tự lúc nào

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Lại từng đêm thả vọng sang kinh
Lời ca não nuột từ sâu thẳm
Tím ruột, bầm gan vỡ mộng tình

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Nhận mang vĩnh viễn ở con tim
Vết hằn rạn nứt không lành được
Để mãi đời em sóng vỗ thuyền…

Khiến cho một kẻ suốt thời gian
Lặng lẽ trầm ngâm dưới nắng tàn
Nầy mắt, nầy môi, nầy kỷ niệm…
Cứ hoài ẩn hiện xé tâm can!

24/9/2017
Nguyễn Thành Sáng


 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động



Day Dứt Mảnh Tình Xưa

Kể từ hôm nói chia tay
Nàng đi, đi mãi không ngày ghé tôi
Ánh vàng giờ đã mờ trôi
Đò đưa mấy thuở thôi rồi khuất xa!

Trăng non sớm vội bóng tà
Đường đi mấy đoạn để mà luyến lưu
Em ngày tháng có sầu ưu?
Có vương, có vấn, có thu trải buồn?...

Thời gian lặng lẽ mây sương
Bến xưa, năm cũ, tình trường bể dâu
Phôi phai, nhạt loãng từ lâu
Hay còn đọng mãi tận sâu mảnh hồn?

Chợ tan, lặn bóng hoàng hôn
Anh ngồi đợi quán, em chân về nhà
Ly kem thắm thiết, đậm đà
Cuốn hồn tình ái mặn mà cùng ai

Đêm nào nắm lấy bàn tay
Cùng nhau qua lộ, đường dài bóng say
Lâng lâng hai cánh hồn bay
Gió mây kỷ niệm, những ngày không tên…

Mười năm em vẫn mình ên
Tình cờ gặp lại mông mênh nỗi niềm
Vì sao giờ vẫn chặt tim?
Vì sao chẳng chịu thuyền duyên cuộc đời?

Anh ơi! Em cũng muốn nơi
Mong tìm, cho giống người thời năm xưa
Nhưng tìm chẳng gặp bao giờ
Nên đành ôm ấp trăng thơ một mình

Trời ơi! Day dứt sự tình
Vì tôi em phải lênh đênh một chèo!...


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động


Cái Chết Nông Nổi
Và Đáng Trách

Cái chết của em làm xót xa
Nỗi niềm thao thức chuyện người ta
Nhìn dòng thế sự bao oan nghiệt
Sai, đúng, dại, khôn…Để chút là!

Thương cảm cho ai trước cảnh đời
Phù du khoảnh khắc những niềm vui
Rồi quay luẩn quẩn trong vòng tối
Buồn, khổ, hờn, đau…Tím nụ cười

Hằng ngày em sống với con đò
Sớm tối tay chèo chở khách qua
Sóng gió, nhọc nhằn nào quản ngại
Chỉ buồn bến đổ khách thờ ơ

Chẳng may gặp phải mẹ chồng đây
Đầy rẫy khó khăn, mãi mắng rầy
Vặt mắc từng ly, từng tý một
La mèo, chửi chó rát màng tai!…

Não nề…Tâm sự lại phu quân
Đón nhận hồi âm nét hững hờ
Chỉ biết riêng mình và cá biệt
Vô tình bỏ bậu nghẹn chơ vơ

Tận cùng chịu đựng, quyết liều thân
Một gói xịt sâu vĩnh biệt chàng
Bỏ lại con thơ còn đói sữa
Hồn lìa khỏi xác, khuất trần gian…

Em ơi! Hiện ở cõi nơi đâu?
Có thấy màu thu rải vạn sầu
Có hận lỡ lầm mang xuẩn động
Có nhìn con trẻ trọn đời đau?

Sao không thông cảm để yên lòng
Ở tuổi cao niên của mẹ chồng
Máu huyết bất thường sanh bệnh tật…
Dễ dàng bẳn tính với bông lông

Sao chẳng thương chồng cảnh nắng mưa
Lo toan, gánh nặng lắm khi đờ
Tổ lành ngơi nghỉ vơi cơn mệt
Khuây khỏa, vô tình bởi bận lo

Tại người hay ở “cái tôi” kia
Chỉ thấy xung quanh mấy vạt rìa
Cạn xét, yếu lòng đành đoạn tuyệt
Ngàn năm dính đó vết nhơ bia?!...

27/9/2017
Nguyễn Thành Sáng