Có gì mới?

Chào mừng bạn đến với Văn Đàn Việt Nam!

Chào mừng bạn đến vơi Văn Đàn Việt Nam. Để có thể tham gia giao lưu với các thành viên khác trên diễn đàn bạn phải là thành viên diễn đàn, nếu đã là thành viên diễn đàn xin vui lòng đăng nhập.

Đăng ký!

Thơ Tự Do THAO THỨC

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25

Em Sẽ Nhạt Dần Trong Mắt Tôi

Em sẽ nhạt dần trong mắt tôi
Không vì hai nẻo cách xa xôi
Cũng không phải tại do hoàn cảnh
Là bởi vì em quá khác rồi!

Đâu còn hình ảnh của năm xưa
Tóc xỏa ngang vai, gợi gió lùa
Ánh biếc, môi hồng chan chứa mật
Hồn xuân phơi phới thả trời mơ

Em nói, em cười, em nghĩ suy
Vấn vương, lưu luyến gót người đi
Mong ngày trở lại xây bờ mộng
Chỉ mối se duyên kết nguyện thề…

Chẳng ngờ thoáng chốc bóng thời gian
Đóa thắm giờ đây héo nhạt tàn
Co rút khô gầy nơi vắng lặng
Đìu hiu, quạnh quẽ hứng trăng tan

Em đã biến mình thành sỏi đá
Dưới trời chịu đựng nắng mưa sa
Mặc tình lông lóc hay vùi dập
Đành chịu thế thôi, phận số mà!...

Tôi tìm dĩ vãng thuở yêu đương
Mong nhẹ tấc lòng nỗi nhớ thương
Suốt cả chuỗi dài canh cánh mãi
Để rồi trăn trở thấy sương buông…

Có lẽ từ nay sẽ cố quên
Bởi vì tất cả dưới mông mênh
Tợ như lam khói bay lờ lững
Gió thổi mây đưa dễ rã hình!

28/9/2017
Nguyễn Thành Sáng


 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25


Vui Sống Mình Ạ

Hai cõi ngàn phương một cánh hồn
Nẻo đời biển sóng gợn từng cơn
Cách ngăn dâu bể, hoàng hôn nhạt
Xa quá mà sao mãi vọng đàn!

Đừng lảy cung nầy, nhạc khúc tan
Buồn tơi, kéo đến, lệ đôi hàng
Mình ai gối chiếc, sầu tê tái
Bạn của tâm lòng hiểu thấu chăng

Hãy trả cho tôi nửa bóng mình
Thả về xưa cũ thuở mơ sinh
Tâm tư gói trọn lời đoan thệ
Hồn thắm ngàn năm giấc mộng tình!

Để thôi quạnh quẽ với niềm đau
Mà chuỗi cuộc đời mãi khát khao
Vui ánh trăng vàng treo bến nước
Sống bầu êm ả, chẳng hồn chao

Em có thấy sông đẩy ánh thuyền
Hỡi người thương lắm chốn trời duyên?!...

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25



Tôi Hỏi Anh!

Tôi hỏi anh!...
Anh ngồi đó, anh cúi đầu rầu rĩ
Chỉ lo âu và cũng chỉ lo âu
Bầu không gian là cả khối u sầu
Dần phủ lấp, đè vào thân mệt mỏi!

Anh trăn trở, quay cuồng trong nhức nhói
Rồi ngước nhìn vời vợi trút thở than
Sợi dây xích xiềng chặt cả hai chân
Niềm ngao ngán muôn phần treo tâm não

Anh tơi tả dưới khung trời giông bão
Chẳng thấy người cho áo bớt hàn đông
Anh hận đời, hận cả một dòng sông
Ngàn sóng vỗ khiến lòng anh tê tái

Anh thao thức, anh nhớ thời thơ dại
Nhớ xuân đầu phơi phới cánh hồn bay
Còn bây giờ trăng lặn, gió heo may
Đẩy xám xịt, đoạn đoài ôm nối tiếc…

Bao sự việc làm cho anh da diết
Để tận cùng chẳng thiết, mặc tình buông
An ủi rằng: Trời sanh cỏ nhỏ sương
Thôi cứ mặc! Đoạn trường sao cứ mặc!

Tôi hỏi anh!
Trước nghịch cảnh khó khăn đang siết chặt
Ngả nghiêng lòng đánh mất chí vùng lên
Anh nghĩ sao? Thiên chức một cái tên
“Chồng”và “Cha”! của mình nơi mái ấm

Ai ở trong tận cùng sâu thăm thẳm
Trọn nghĩa tình trĩu nặng đợi chờ anh?…
Ích lợi gì chán nản với bi quan
Đường dẫu tối, cố lần rồi sẽ thoát!

Cảnh của tôi!
Cũng giống anh mười mấy năm về trước!...

30/9/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25

Chiếc Bóng Canh Tàn

Sông xanh dẫn lối tình yêu
Thuyền đưa chốn ái mang nhiều nhớ nhung
Mây trôi về nẻo tương phùng
Cho thôi sắc nhạt, lạnh lùng vành môi!

Giờ đây gió giạt, mây rời
Gửi sầu héo hắt một thời luyến xa
Hoàng hôn réo gọi hồn hoa
Mang niềm thổn thức, ngân nga vặn mình

Còn đâu dưới ánh lung linh
Thẹn thùng e ấp tóc xinh ai cài
Trâm yêu dắt cõi liêu trai
Ru hồn êm ả đỉnh đài trăng thơ!

Bồng bềnh trải cánh trong mơ
Dạt dào rung cảm tận bờ tâm tư
Chẳng bao giờ nghỉ tạ từ
Chẳng bao giờ phải đứt tơ ngỡ ngàng

Nào hay bến dọc, đò ngang
Nước dòng đưa đẩy lang thang bóng thuyền
Chim uyên nhỏ lệ sầu miên
Một đời day dứt mộng duyên lỡ làng

Đêm khuya sương đọng lá vàng
Âm u quyện khối, phũ phàng thời gian
Mới hay chiếc bóng canh tàn
Chuỗi xưa vũ lộng để ngàn vấn vương!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25



Nỗi Lòng Em Anh Có Hiểu

Lắm khi em muốn có đôi lời
Trao đổi cùng anh để nhẹ vơi
Nhưng cục đá trơ nằm áng cửa
Nên đành buồn bã bước lui thôi!

Em cảm anh lo, anh nhiệt tình
Đưa thuyền qua biển sóng điêu linh
Cố tay chèo chống trườn xa khỏi
Nhiều lúc quên đi khổ của mình…

Nhưng rồi chấn động dập tâm can
Ghịt xé lòng em bởi phũ phàng
Lửa rực hung nô vùng chiến trận
Trùm lên suối thoảng bốc hơi thăng

Anh khô, anh đắng với anh cay
Xô trái tim em lăn lốc hoài
Bỏ mặc giọt sầu, tuôn lá đổ
Phong ba vũ lộng rít mang tai..!

Năm xưa lỡ nhịp khúc cung đàn
Mơ bóng, tưởng hình, vọng ánh trăng
Anh loé chút vàng nơi cõi mộng
Khiến lòng em nhẹ trổi lăn tăn

Vườn hoa đứng bóng, sợ hoàng hôn
Nhắm mắt đưa chân gởi mảnh hồn
Ngỡ cánh chim đơn trao mã thượng
Ngờ đâu nhạn lạc tối thâm sơn

Âm phong, vượn hú, dã hoang lâm
Từng phút, từng giây rợn rú gầm
Khuấy động không gian, rung tĩnh lặng
Đẩy lần em đến nẻo xa xăm!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25



Biết Phải Làm Sao

Ôi thôi! Thân phận một hồng nhan
Nẻo bước dừng chân gặp phũ phàng
Cứ ngỡ sông êm đưa bến mộng
Ai dè sóng lộng cuốn đò ngang!

Còn đâu ánh mắt quyện bờ môi
Một tấm lòng trao với mảnh đời
Kèm dấu mộc hồng trên giấy trắng
Từ nay đoạn hẳn cuộc chơi vơi

Trải mối yêu thương chuỗi tháng ngày
Tình giăng phủ ngợp bóng trời đây
Chắt chiu từng sợi dành đan áo
Để lúc đông về mặc ấm ai…

Nhưng người nỡ phụ tấc lòng tôi
Quậy nước sông xanh dậy sóng gờn
Đẩy chiếc thuyền êm rơi biển bạc
Cho ngàn vợn sóng ghịt từng cơn!

Năm tháng khổ đau kéo bóng sầu
Nỗi niềm, tan tác trải canh thâu
Bây giờ đã nát tình năm ấy
Chỉ có âm u một sắc màu

Con thơ ràng buộc khúc tình tan
Cả mối ưu tư khiến võ vàng
Chẳng đoạn đành tâm nhìn bướm thắm
Dật dờ, ảm đạm cánh thanh trăng

Biết phải làm sao? Hỡi đất trời!
Gửi hồn nơi chốn mộng xa xôi
Hay vùi thân mãi trong băng giá
Lặng lẽ thời gian nhỏ lệ đời!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25


Một Đời Hụt Hẫng

Nắng đã nhạt tàn sao vẫn mãi
Bóng hình cô gái của năm xưa
Bờ môi, ánh mắt, lời thương nhớ…
Ẩn hiện đâu đây dưới ngọn lùa!

Tơ tình vuột mối thành tan vỡ
Để lại cho tim vạn khúc sầu
Những tối đìu hiu, chiều lá đổ
Từ trong sâu thẳm gợn niềm đau

Ngắm trăng, trăng chạnh sau hàng trúc
Soi nước, nước trôi cuối nẻo trời
Hóng gió, gió ngừng bên ngạch cửa
Nhìn mây, mây giạt tận ngàn khơi…

Vậy mà cứ mãi dài năm tháng
Vương vấn từng cơn kéo trở về
Để trái u hoài nơi tĩnh lặng
Trở mình trổi nhịp đập lê thê!

Có phải cung đàn đà lỗi nhịp
Làm tan rã hết cả âm thanh
Khiến cho bản nhạc thành vô nghĩa
Nắn nót còn kia cũng phải đành…

Nếu biết yêu là sẽ dở dang
Thì thôi thuở ấy chẳng quen nàng
Chẳng gom tất cả đưa vào mộng
Cũng chẳng bao giờ ghé bển thăm

Để một đời người hụt hẫng tim
Dạ luôn thao thức nhớ thuyền quyên
Mặc bao hương sắc vườn ai nở
Chỉ ảnh hình thương hướng vọng tìm!

10/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25


Đừng Buồn Vì Xa Em Nhé

Anh ở nơi nầy vọng chốn xa
Rất nhiều giây phút nhớ người ta
Yêu đương nén lại vào trong dạ
Em có nghe lòng thấu hiểu qua

Hoàng hôn mỗi độ thấy mong chờ
Thị giác thả về cõi mộng mơ
Sơn thắm tô vào trang giấy vẽ
Ạ à cảnh sắc một hồn thơ

Em ngoài phương ấy cách đò sông
Có thấy nỗi niềm chẳng giá đông
Vui mượn không gian bầu ảo ảnh
Không sầu mờ mịt cảnh mây giông

Đừng vì vắng lặng với cô đơn
Buồn bã âm thầm để héo hon
Bởi cuộc dương trần nhiều khổ lụy
Xa xăm cách trở mãi vuông tròn

Em ơi! Anh nhớ biết bao nhiêu
Nhớ bạn tình chung vạn thắm yêu!....

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25



Dưới Bóng Thời Gian

Ghế đá hãy còn đọng nước mưa
Công viên du khách vẫn lưa thưa
Lâm râm thỉnh thoảng dừng rơi hạt
Trên mảng vòm đen bị gió lùa!

Từ từ ưng ửng ánh hoàng hôn
Loáng thoáng bên sông mấy đóm tròn
Le lói, chập chờn như chẳng muốn
Trải lòng trọn vẹn buổi đầu hôm

Tôi lót đồ ngồi để nghỉ chân
Mặc cho tâm trí thả xa xăm
Nửa hồn sống lại và thêm nửa
Khuây khỏa nhìn xem cảnh chợ tàn!

Mới đó năm nào ở chỗ đây
Rải dài xanh mướt mấy hàng cây
Giờ không còn thấy, thay vào đó
Khoảng cách mọc lên những cái quầy

Bên kia tấp nập xuồng ghe đậu
Lên xuống, bưng khiêng tới đỏ đèn
Kẻ đếm, người trao kèm tiếng hẹn
Chuyện trò vui vẻ tợ thân quen…

Tất cả chiều nay mất hết rồi
Chỉ còn ký ức ảnh xa xôi
Nhộn nhàng buôn bán, tình trong mắt
Một cõi không gian đượm tiếng cười…

Đứng lên lần bước đến gần xe
Nhìn lại xung quanh khắp mọi bề
Chẳng biết vui mừng hay nối tiếc
Mà sao nằng nặng gót chân đi!...

11/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25



Chỉ Một Lần!

Da diết lòng em khúc điệp sầu
Tím bầm gan ruột trộn ngàn đau
Không trung bốn phía trùng mây xám
Đổ ập về đây, ngập cả bầu!

Phủ tối mịt mù đậy lối đi
Ngỡ ngàng, chới với, lịm bờ mi
Long lanh, sáng chói vầng trăng mộng
Đối diện giờ đây chợt nát thề

Anh có vợ rồi sao dấu em
Để hoài canh cánh ở con tim
Vấn vương, ấp ủ, niềm mong mỏi
Hai mảnh hồn đan quyện cánh thuyền

Ao ước mai nầy đôi chúng ta
Dựng căn lầu ái giữa vườn hoa
Chẳng màng thế sự, không lo nghĩ
Chỉ có hương xuân với đậm đà!

Em tặng cho anh những bé xinh
Gái thời giống mẹ trọn niềm tin
Trai như cha nó lòng kiên định
Cùng nghĩa yêu thương vẹn chữ tình…

Vậy mà ôi hỡi! Có đâu ngờ
Tất cả lại là chuỗi giấc mơ
Ảo ảnh chập chờn trong vắng lặng
Giật mình tỉnh mộng, nghẹn chơ vơ

Em sẽ âm thầm gửi trả anh
Tháng ngày hướng vọng cõi xa xăm
Bao nhiêu kỷ vật, bao nhiêu đợi…
Chiếc bóng thời gian…Chỉ một lần!

13/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25



Đà Lạt Mơ Tìm

Đà Lạt ngàn năm vẫn lặng lờ
Vầng dương hồng ửng trải muôn tơ
Long lanh cỏ lá gieo thành giác
Lãng đãng, mơ màng một sắc thơ!

Bốn phía xanh lơ đượm nét dồi
Dẫn hồn lữ khách tận chân đồi
Dạt dào, êm ả lay bầu biếc
Như cõi ngàn mơ chuyển đến rồi!

Cảm thấy tâm hồn phơi phới rộng
Bao niềm trăn trở thả tầng cao
Vói mây pha loãng vào cung thắm
Vơi bớt sầu ưu, chuỗi nghẹn ngào…

Tôi thấy phôi phai nỗi vọng ngàn
Một thời ghịt níu bước chân đàng
Dẫm lên sỏi đá rồi tang giới
Để tháng năm dài biến bóng ngoan

Lạnh lùng khép cửa, đóng oai nghi
Trầm mặc, chiều thu bởi tại vì
Một kiếp đọa đày ôm giá rét
Mạch nguồn, lửa sống biến suy vi…

Hôm nay lồng lộng gió đồi thông
Kéo mộng năm xưa trở ngược dòng
Ánh thép rạng ngời vung biển bạc
Hoàng hôn bảng lảng loé trên sông

Dẫn đến nơi nầy để giải khuây
Và tìm chốn thẳm ảnh hồn bay
Năm xưa lạc mất vì phong vũ
Lặng lẽ chiều tà duỗi cánh tay!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25


Điệp Trùng Gợn Sóng
Đang Tiềm Ẩn

Có phải đã già rồi đó chăng?
Mà sao mỗi lúc đậm lằn nhăn
Lắm khi thao thức, dài trăn trở
Nhung nhớ, bâng khuâng thả xế tàn!

Để tiếc, để thương dĩ vãng xưa
Chiều nhìn lá rụng, tối nghe mưa
Cõi lòng trống vắng, buồn da diết
Lởn vởn hình ai dưới ngọn lùa

Nhiều đêm trằn trọc, mỏi canh thâu
Văng vẳng đâu dây lá xạc xào
Khơi dậy nỗi niềm nơi ký ức
Khiến từng hồi nhịp khúc lao xao

Cho trắng rải dầy thêm mái tóc
Cho sầu muôn thuở lấp vùi chôn
Trồi mồ sống dậy, ôm choàng xác
Nằm đó lan man tím mảnh hồn

Ngày tháng nhẹ nhàng duỗi bóng bay
Lững lờ bậu bạn với hàng mây
Tìm vơi khắc khoải bầu tâm sự
Như thể phù vân tất cả nầy…

Vậy mà cứ mãi ở con tim
Vương vấn về đâu? Lại muốn tìm
Cái ảnh, cái hình trong quá khứ
Ngàn lần tha thiết tiếng yêu em

Mới biết xế tàn cũng cảm rung
Cũng chờ, cũng đợi, cũng hoài mong
Điệp trùng gợn sóng đang tiềm ẩn
Đáy nước hồ thu giữa mịt mùng!

15/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25



Nỗi Niềm Của Anh

Cần Thơ dầy áo tối đêm nay
Bởi khói băng về phủ đó đây
Góp lá thu buồn qua mấy độ
Nghe lòng xao xuyến, nghĩ về ai!

Chốn Bắc đêm nay chắc buốt nhiều
Có làm tê tái cánh cô liêu?
Muối rơi từng cụm lên hồn giá
Lạnh lắm không em? hỡi mộng chiều!

Anh biết ngoài kia, gió lạnh lùng
Đâu màng héo úa cánh hoa dung
Để bay trắng xoá trùm hiu quạnh
Bỏ mặc sầu đau rét tận cùng

Thao thức u hoài giữa bóng đêm
Em ngồi lặng lẽ ngắm vầng đen
Năm nào phượng đỏ, bao mơ mộng
Giờ lững lờ bay dưới ngọn đèn!

Đàn tranh khuya lắm, một mình ngân
Lảy khúc du dương vọng nắng hè
Nhớ thuở năm nào đâu ánh lệ
Chỉ bầu êm ả với trăng mê…

Tất cả hết rồi chuỗi mộng mơ
Đâu còn óng ả mảnh hồng tơ
Chút vàng lóng lánh em mong đợi
Cũng tận ngàn phương dõi mắt chờ

Em ơi! Da diết ngóng trời xanh
Nghĩa đá, tình thơ, kết mộng lành
Mà cánh phong sương còn ngập lối
Đường xa diệu vợi, nhịp hồn anh!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25



Vật Vờ Một Mảnh Tình Trôi

Anh có tội, trăm lần mang tội
Tội của anh lui tới cùng em
Kéo dài hai chữ thân quen
Vô tình vẽ ánh trăng lên đỉnh ngàn!

Anh có tội muôn vàn em ạ
Bởi một thời làm gió đong đưa
Dìu em vào giấc ngủ mơ
Bước chân nhè nhẹ lên bờ cỏ hoa

Anh có tội rời xa lặng lẽ
Không một lời chia sẻ cùng ai
Để em khắc khoải chuỗi ngày
Bóng chim tăm cá biết đây trở về?

Anh có tội, lê thê tình cảm
Trải khung trời bảng lảng gió sương
Chập chờn ảo ảnh yêu đương
Bất ngờ sáng sớm, vó cương lạnh lùng!

Anh có tội mịt mùng năm tháng
Làm nhạt mờ ánh sáng đời em
Khiến cho u ẩn con tim
Níu ghì, buộc thắt, thuyền quyên lỡ làng…

Chiều hôm nay lang thang nỗi nhớ
Vương vấn lòng cái thuở mộng xanh
Vì sao suốt mãi thời gian
Cánh chim biệt dạng, đoạn đành bỏ quên

Để dang dở chưa tên còn đó
Cả một đời trăn trở còn đây
Làm cho vàng võ héo gầy
Mảnh tình tha thiết, trôi bay vật vờ…

17/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25

Nỗi Lòng Của Em
(Thơ liền âm)
Tác Giả
Nguyễn Thành Sáng

Em nghĩ ngợi và rồi em quyết định
Cố vùng lên bản lỉnh bất thình lình
Mang vương vấn bóng hình đầy bịn rịn
Đặt cõi lòng phủ kín một niềm tin!

Dẫu ảo ảnh chữ tình đang xính vính
Khiến bao lần chấn chỉnh, trái rung rinh
Bởi thái dương dần in vào cõi tịnh
Mơ sẽ chìm suy thịnh rụng bình minh

Ngày trăn trở, phập phình loang mảnh mịn
Gác chuyện đời toan tính, chuỗi nhục vinh
Đêm héo hắt, nép mình chờ nhinh nhỉnh
Rộ ánh vàng, trầm tĩnh ngắm lung linh

Có những chiều xập xình loang vọng thính
Chán ồn ào, nhẫn nhịn điểm tô xinh
Không chật bó, thùng thình hay lỉnh kỉnh
Chỉ gọn gàng, cổng chính tránh tinh tinh!

Dãy thời gian trường chinh trong câm nín
Chẳng đảo chao luýnh quýnh trước chình ình
Mặc kệ người chùng chình hay say xỉn
Vẫn nhẹ nhàng thủng thỉnh tự thông minh…

Từ sẫm tối lân tinh gieo hoàn chỉnh
Trả dương trần rủng rỉnh hoặc điêu linh
Dầu nhạt nhẽo lặng thinh hay hóm hỉnh
Chỉ âm thầm khẳng định bởi đinh ninh…

Ai khát vọng cung đình trên thượng đỉnh
Ai ước mơ sang xịn bước đăng trình
Còn riêng em “Cánh Quỳnh” nơi khung tĩnh
Nghĩa đá vàng chặt dính mảnh hồn linh…


18/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25

Thơ họa theo phong cách liên vần

Mộng Như Sương
(Thơ Liên Vần-Tác Giả Tam Muội)

Nhi nữ suy tư nhi nữ SẦU
Tình ĐẦU dang DỞ TRỞ canh thâu
Yêu thương da diết tràn cung BẬC
Nghẹn NẤC trong tim dấy nỗi đau..

Mơ được chung đôi khắp nẻo ĐƯỜNG
Miên TRƯỜNG sát CÁNH CẠNH hồn thương
Xuân ru hương sắc bên giường MỘNG
Nhẹ SÓNG lòng dâng ửng má hường

Gió thổi hanh hanh báo hiệu HÈ
Trúc TRE văng VẲNG LẮNG sầu ve
Phượng khoe rực rở, hừng tia NẮNG
Phố VẮNG thiếp chàng đội bóng me

Hồn quyện tay đan giữa tiết THU
Vi VU gió LẠNH ÁNH sương mù
Ngắm hoàng hôn tím, lá vàng RỤNG
Loan PHỤNG nhịp nhàng bước lãng du

Khao khát vòng tay thật ấm NỒNG
Mưa GIÔNG tuyết PHỦ RŨ trời đông
Ấp ôm san sẻ niềm oan TRÁI
Khắc KHOẢI, cô đơn, lạnh lẽo lòng..

Khảy phím tơ vương trướng Nguyệt LẦU
Cau TRẦU lận ĐẬN HẬN in sâu
Nghe mưa rỉ rả đìu hiu HẮT
Réo RẮT vạc sành đượm bể dâu

Biển động buồm căng đen sẫm BẦU
Qua CẦU mù MỊT GHỊT lo âu
Chăn đơn gối lẻ chàng nào THẤU
Chôn DẤU tình buồn đáy huyệt sâu..

Kiếp nhi nữ ngàn năm cô độc
Hận chữ tình Tuyệt Cốc ẩn danh!


July 15, 2018
Tam Muội

Cửa Ngõ Chờ Nhau…
(Họa thơ liên vần của Tác Giả Tam Muội)

Anh hiểu bên kia cả chuỗi dài
Lắc lay, trăn trở nhớ tình say
Vấn vương, lưu luyến tràn tâm khảm
Ảm đạm, đìu hiu trải tháng ngày!

Khiến em da diết mãi không thôi
Nhức nhói con tim tím bóng trời
Muốn nói, muốn trao nhưng chẳng thể
Bởi về nẻo ấy lạc chơi vơi

Thêm nhịp cầu tre đã lỡ làng
Làm vầng trăng tỏ nhỏ dần tan
Không gian chầm chậm chìm u ám
Lai láng trào dâng chạnh ngỡ ngàng

Thui thủi một mình dưới nắng sương
Niềm thương gửi tặng nặng đau buồn
Cố quên khuây khỏa vài giây phút
Lại chút bừng lên nỗi đoạn trường…

Em ơi! Anh có khác chi đâu
Cũng dấu tình ai rải ánh sầu
Canh cánh cõi lòng ôm ấp mãi
Để hoài héo hắt giữa canh thâu

Thôi thì định mệnh của đôi ta
Tợ lá mùa thu rũ dưới tà
Lư lắc vật vờ theo gió thổi
Và rồi bất chợt rụng bay xa

Cứ mặc tình đi! Hỡi ái yêu
Dẫu nhiều tha thiết biết bao nhiêu
Nay duyên phận bạc đành dang dở
Cửa ngõ chờ nhau cuối buổi chiều!...


18/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25


Trăn Trở Mối Duyên Tình
(Thơ liền âm – Tác Gỉả Nguyễn Thành Sáng)

Chiều thơ thẩn u hoài, nhìn phương ấy
Tận cõi lòng cứ mãi nhớ thương “Ai”
Niềm mênh mang ngập đầy bao khắc khoải
Dưới khung tà nhẹ rải sắc heo may!

Đường tiếp bước chẳng hay hình ảnh thấy
Chỉ biết mình động đậy cả chân tay
Xanh, đỏ, trắng… quanh đây đang rồ chạy
Mà tưởng chừng khoan khoái rượt hàng mây

Cả không gian phủ dài muôn sắc thái
Như vô tình phơi trải nét phôi phai
Thế mà sao vẫn hoài đâu đó cạy
Quả tim hồng bỏng cháy tự lâu nay

Để tấc dạ tháng ngày luôn uể oải
Đỡ mộng vàng hứng lấy bóng trời tây
Chuỗi sớm tối lắc lay hằng trăm cái
Khối tình chung run rẩy lệch khoan thai

Đêm tĩnh mịch héo gầy ôm tê tái
Thả ánh buồn phe phẩy giọt sương cây
Bao lóng lánh ngã nhoài rơi xuống đấy
Là bấy lần quằn quại cánh hồn say

Ôi duyên nợ! An bày chi hiện tại
Cảnh éo le ngang trái rẽ chia hai
Cho da diết đoạn đoài lảm ngây dại
Khiến mảnh hồn yêu ái nhỏ sầu cay…

Vài tia chớp lóe ngay bầu góc phải
Gió vụt vù mạnh đẩy áng mờ bay
Dãy u ám cuồng quay rồi chợt vẩy
Quán bên lề ghé lại…Đẫm bờ vai…


19/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
726
Thích
25


Trống Rỗng !
(Thơ Liền Âm-Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

Ta trống rỗng! Cái đầu ta trống rỗng
Chỉ chứa toàn cái bóng của không không
Để hôm nay thả lòng vào cõi trống
Tắm ngộp hoài lỏng bỏng giữa mênh mông!

Sao thuyền chẳng xuôi dòng theo bến mộng
Cho một lần ước vọng được thành công
Để mai kia chiều đông, trời nhạt bóng
Khỏi phải buồn lặng ngóng một dòng sông

Dòng sông đó có sóng, có mây giông
Có trùng điệp âm phong ngàn chuyển động
Ru hồn người trầm bổng điệp thanh trong
Vơi bức bối mảnh hồn đang rực nóng

Được phôi phai nỗi lòng sầu lẻ bóng
Chìm giấc say giữa lộng gió màn đông
Quên ngày tháng mỏi mong về nhanh chóng
Đường thênh thang nhẹ nhóng bước chân rong!

Buồn nào hơn cánh đồng giăng trải rộng
Con chim ngàn gãy gọng lối rêu phong
Đôi mắt mờ dõi trông nơi lồng lộng
Tím mảnh hồn, cháy bỏng giữa tầng không

Ôi trời đông! Trời đông! Cả trời đông
Ta buốt tái cõi lòng, ôm khoảng trống
Bao nhớ thương, bao mong, bao khát vọng
Chỉ nghẹn ngào thụ động đẫm cô đơn

Còn đâu nữa tiếng đờn ru giấc mộng
Đẩy hồn mơ bay bổng khỏi bập bồng
Vào không gian gió lộng dãy thong dong
Quên tất cả chênh chông, từng tiếng rống!...



9/9/2016
Nguyễn Thành Sáng